Đó là trường hợp "Ưu hỷ
trùng phùng".
Vui và buồn dồn vào một lúc.
"Sinh hữu hạn, tử vô kỳ", cuộc đời
thì có hạn nhưng ai biết trước chết vào lúc nào. Theo lễ nghi thì khi trong nhà
còn tang, trên đầu còn có vành khăn trắng, nhất là đại tang thì tránh mọi cuộc
vui.
Nhưng lễ cưới đã chuẩn bị sẵn, nếu quá câu nệ thì quả gay go cho cả hai gia
đình, nhiều trường hợp tình duyên đôi lứa dở dang, nhất là các gia đình cả đôi
bên đều ông già bà cả, có khi đợi đến bảy, tám năm sau chưa hết tang. Vì vậy tục
lệ xưa cũng có khoản "trừ hao" :
"Cưới bôn tang, tức là cưới chạy tang".
Khi đó
người chết nằm tạm trên giường, đắp chăn chiếu lại, chưa nhập quan, hoặc gia
đình có thể tự làm thủ tục khâm liệm, nhập quan nhưng chưa làm lễ thành phục.
Theo nghi lễ, nếu chưa thành phục thì trong nhà chưa ai được khóc. Hàng xóm tuy
có biết nhưng gia đình chưa phát tang thì chưa đến viếng, trừ thân nhân ruột
thịt và những người lân cận tối lửa tắt đèn có nhau, coi như người
nhà.
Trong khi đó, cả hai gia
đình chuẩn bị gấp đám cưới cũng làm đủ lễ đưa dâu, đón dâu, yết cáo gia tiên, lễ
tơ hồng... nhưng lễ vật rất đơn sơ, thành phần giản lược, bó hẹp trong phạm vi
gia đình và một vài thân nhân. Khách, bạn đã mời cũng miễn, sẽ thông cảm sau.
Công việc cưới, gả xong xuôi mới bắt đầu phát tang. Cô dâu chú rể mới, trở thành
thành viên của gia đình, chịu tang chế như mọi con cháu khác.
Nếu hai gia đình
thông cảm cho nhau, có thể trong một ngày, từ sáng đến trưa cưới dâu, chiều tối
phát tang cũng xong.
Trường hợp nhà có đám
cưới mà hàng xóm lân cận có đám tang thì sao?
Người biết phép lịch và
lòng nhân ái không bao giờ cười đùa vui vẻ trước cảnh buồn thảm của người khác.
Gia đình có giáo dục, hiểu biết không bao giờ cho phép con cháu nô đùa ầm ỹ hoặc
mở băng nhạc inh ỏi khi hàng xóm có việc buồn. Trong trường hợp trên, vẫn tiến
hành lễ cưới bình thường nhưng không nên đốt pháo, mở băng nhạc và ca hát ầm ĩ,
tránh tình trạng kẻ khóc người cười.
Trường hợp có Quốc
Tang cũng như
vậy.