Ở vùng Đất Tổ có rất
nhiều hội làng được tổ chức vào mùa xuân. Các tṛ diễn về thần tích và truyền
thuyết dân gian trong các hội này hầu hết tập trung vào 2 nhân vật các vua
Hùng và Tản Viên Sơn Thánh. Các tṛ diễn "nổi đ́nh nổi đám" và được diễn với
ḷng sùng mộ chất phác nhất của người dân Đất Tổ vẫn là tṛ diễn về Tản Viên,
con rể vua Hùng thứ 18. Câu chuyện Sơn Tinh - Thủy Tinh đă trở nên quen thuộc
với rất nhiều nười. Ở đó, ngoài việc phản ánh công việc trị thủy, t́nh trạng
lụt lội của đồng bằng Bắc Bộ, sức mạnh phi thường của nhân dân chống lại
thiên tai ta c̣n biết thêm việc hôn nhân của Sơn Tinh và suy rộng ra là tục lệ
cưới xin của thời Hùng Vương. Trải qua bao đời, h́nh ảnh đám cưới của Sơn
Tinh, Ngọc Hoa vẫn c̣n giữ đậm nét trong kư ức của mỗi người dân vùng đất Tổ
mà mỗi một kỳ làng mở hội th́ h́nh ảnh này lại được thể hiện một cách sinh
động.
Đám cưới của Sơn Tinh,
Ngọc Hoa thường được diễn lại ở khá nhiều xă thuộc huyện Phong Châu như Cao
Mại, Sơn Vi, Phù Ninh, Chu Hóa - một thanh niên trong làng được chọn đóng vai
Sơn Tinh, những người khác đóng vai tùy tùng, tṛ vui diễn ra đông như một đám
cưới thật. Dân làng ném đất, đá và hao quả vào người Sơn Tinh. Tục này hầu như
vẫn giữ được nguyên vẹn ở nhiều địa phương tỉnh Phú Thọ trước Cách mạng tháng
Tám. Trên đường đi đón dâu, nhà trai c̣n phải chịu nhiều thử thách : bị ném
đất, đá, hoa quả và nhiều khi đoàn đón dâu đến cửa nhà gái c̣n phải dừng lại
đối đáp những câu đối của họ nhà gái để thử tài trí thông minh của chàng rể,
sau đó mới được đón dâu.
Lễ cưới được tổ chức
chu đáo và có nhiều tṛ vui nhộn. Nó đúng là ngày vui của hai họ, của cô dâu
chú rể, của cả dân làng. Tục lệ này theo những cụ già tuổi từ 80-90 ở các xă
vùng ven chân núi Nghĩa Lĩnh nói là có từ xa xưa. Phải chăng nó chính là h́nh
ảnh của tục lệ cưới thờ Hùng Vương? Quanh khu vực đền Hùng c̣n có nhiều tṛ
diễn dân gian khá sinh động như tṛ diễn "Bách nghệ khôi hài" và tṛ "Rước
Chúa gái". T́m hiểu tṛ diễn "Rước Chúa gái" ở xă Hy Cương. Hàng năm, dân làng
tuyển chọn một cô gái đẹp, nết na có đủ tiêu chuẩn như gia đ́nh không có tang,
cô gái chưa chồng - làm Chúa gái. Gần đến ngày hội, dân làng đến trang trí
pḥng ở cho cô gái sau đó để cô ở một ḿnh tách hẳn với gia đ́nh. Mọi việc ăn
uống sinh hoạt có các cô gái khác phục vụ. Ngày rước Chúa gái, dân làng tổ
chức tṛ diễn "Bách nghệ khôi hài" để mong cho Chúa gái được vui. Theo các cụ
kể lại th́ đó là tục của làng diễn lại sự tích công chúa Ngọc Hoa. Sau khi kết
hôn với Sơn Tinh nàng lại trở về với bố mẹ đẻ ở vùng này, lâu không trở về với
chồng v́ thế Tản Viên phải đến đón vợ. V́ thương nhớ cha mẹ, Ngọc Hoa buồn nên
nhân dân đă phải làm tṛ "khôi hài" để nàng vui. Người con gái lấy chồng sau
đó lại trở về nhà ḿnh một thời gian đó là phong tục có từ thời Hùng Vương khi
xă hội phụ quyền đă h́nh thành nhưng vẫn c̣n tàn dư của xă hội mẫu quyền. Điều
này không chỉ được thể hiện ở hội làng, ở các tṛ diễn, mà nó c̣n là thực tế
trong đám cưới ở một địa phương ở Phú Thọ. ở đám cưới của người Mường huyện
Thanh Sơn, Yên Lập trong đêm tân hôn, cô dâu ngủ chung với bạn bè tới dự rồi
sớm hôm sau trở về nhà ḿnh một thời gian, sau đó mới về nhà chồng. Trong một
thời gian ở nhà ḿnh thường khi nhà trai có việc hoặc ngày rằm, ngày tiệc cô
dâu mới về nhà chồng, nhưng chỉ về vào buổi tối, sớm hôm sau lại về nhà ḿnh.
Từ lễ cưới đến xin về (có nơi gọi là lễ lại mặt) thời gian không quy định, có
thể vài ba ngày, có thể một thời gian khá dài khi cô dâu có thai mới làm lễ
xin về. Lễ này cũng được tổ chức long trọng vui vẻ, sau đó bà con trong họ,
bạn bè của cô dâu giúp cô dâu mang của hồi môn về nhà chồng.